Nhà Thơ Lê Minh Quốc

“Đau đáu lớn nhất trong tôi vẫn luôn là đồng đội chết trẻ, cực kỳ trẻ. Trong lòng tôi luôn quan tâm đến một điều là những người đồng nhóm tôi trong khi đã linh cảm thấy mình đang chết, tuy thế họ trọn vẹn không ý thức được điều này”, đơn vị thơ Lê Minh Quốc phân tách sẻ.
quan sát và theo dõi trên
*

Nhà thơ Lê Minh Quốc thời mặc áo lính. (Ảnh: NVCC)

Được biết cứ vào dịp kỷ niệm cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam, anh lại đi thăm và thắp hương cho bạn thân của mình?

- công ty thơ Lê Minh Quốc: gần như ngày này, trước đây, thú thật, thông thường có những lời mời trao đổi, nói chuyện về cụ hệ của chính bản thân mình với chúng ta trẻ dẫu vậy tôi luôn luôn từ chối. Bởi đời sống bây giờ đã không giống trước, liệu share ấy có tìm được sự đồng cảm? nhưng mà rồi gần đây để ý đến này đã cụ đổi.

Bạn đang xem: Nhà thơ lê minh quốc

Từ công trình văn chương của bạn viết trẻ lẫn phát biểu của họ trên cộng đồng mạng, tôi phân biệt rằng, vụ việc về khu đất nước, niềm tự hào dân tộc khi nào cũng tồn tại trong lòng thức của mọi người dù già tốt trẻ. Bởi thế, trao đổi với người trẻ số đông gì mà núm hệ tôi đã làm qua, đã cố súng đảm bảo an toàn biên giới Tây Nam, phía Bắc, ni tôi chuyên nhận lời.

Ngoài ra, thời gian này tôi cũng thích gặp đồng team cũ và ôn lại mẩu chuyện cũ, tuy vậy chẳng mấy hào hứng. Lý do thế? Vì chúng tôi không thể gặp lại gần như chiến hữu đã hy sinh lúc tuổi sống còn cực kỳ trẻ. Năm nọ cũng ngày này, chúng tôi đã lên nghĩa trang sinh hoạt Tân Biên (Tây Ninh) thắp nén nhang vái vọng bốn phương trời cho người đang nằm tại đây và tất cả đang ở lại ở mặt trận K. Câu thơ tôi đã viết ngày ấy vẫn còn đó đọng vào sổ tay:

12 ngàn liệt sĩ quy tụ làm việc Tân Biên

Chỉ khoảng 6.000 bia mộ bao gồm tên

Nghĩa trang thông reo vào gió

Chợt nghe giờ đồng hồ ai điện thoại tư vấn nhỏ:

“Quốc ơi”

Tuổi 18 ngày tháng thắm tươi

Tôi quay trở về thấy bàng hoàng vệt máu

Vẫn còn nghe chòng chành tiếng pháo

Đang réo lên như chuông call hồn người

Cỏ vẫn xanh một sắc biếc ngậm ngùi…

Thế thì, làm thế nào có thể?

Mỗi năm vào những ngày nay chắc sẽ có không ít kỷ niệm lại ùa về. Anh có thể chia sẻ một vài ba kỷ niệm quan trọng nhất trong cuộc chiến tại Campuchia được không?

- Chẳng bao giờ tôi quên được những giờ chiều vàng vọt ở những nghĩa trang Đức Cơ (đường 19B), An Lung Veng, Kulen… vị trí an nghỉ của rất nhiều đồng đội. Chẳng quên được hầu hết cánh rừng trong mùa khô, mùa mưa nhưng mà mìn KP2, K63, 65.2A, 45.2A… rải đầy như lá.

Đối đầu cùng với biết bao sự khổ sở rất xung khắc nghiệt, công ty chúng tôi sống và làm cho thơ. Những bài xích thơ của tôi trong tương lai được in vào báo chí, trong tập thơ "Đất phía bên ngoài Tổ quốc" (in bình thường với Đoàn Tuấn) vẫn được thành lập như vậy.

Lại nhớ đến những ngày sinh sống chung với người dân Campuchia, mặc dù khác nhan sắc tộc mà lại họ vẫn tràn trề tình yêu ruột thịt dân quân với quân tình nguyện Việt Nam.

Và bấy giờ để phe cánh nhớ tiếng của nước bạn khi làm công tác dân vận, tôi và Đoàn Tuấn đang “chuyển thể” qua thơ lục bát bao gồm vần vè. Đọc vài lần là nhớ ngay, khỏi bắt buộc lật sổ ra tra cứu, chẳng hạn:

Me ơi me miên ây đô

Ao ni xà át kho này thơ mây

Me sơi me xốc xờ bay

Oi con xum tít ớt cay, vết mờ do bụi hành

Hoặc:

Me ơi sờ lanh côn tê?

Oi bé xì cọ đem đến me ơi!

Me ơi vào nói cùng với âu

Con mượn cái liềm cắt cỏ cho trườn hốp bai

Me ơi nhỏ tốp lò o

Thơ man bé hốp sơ nganh hóng rờn

Thế thì, làm sao có thể?

Nhà thơ Lê Minh Quốc vẫn luôn đau đáu với các chiếc chết trẻ, hết sức trẻ của bằng hữu ông. (Ảnh: I.T)

Từng tham gia pk tại chiến trường Campuchia từ năm 1978 mang lại 1983, chắc rằng anh cũng có những lần vào có mặt tử, cận kề hiểm nguy?

- Về chuyện này, Đoàn Tuấn có kể lại vào tập sách "Mùa chinh chiến ấy" (NXB trẻ con - 2018): “Và có lần, Quốc sẽ suýt chết. Ấy là một buổi sáng, Quốc cùng Nhân, Á, Hạnh đi tuần. Đi tức thì trên tuyến phố mòn gần đơn vị. Tuyến đường này, mặt hàng ngày chúng tôi vẫn đi qua, để lên Cam-tuất gùi đạn, gùi gạo. Quốc phải ra ngoài đường sớm. Đi kiểm tra xem gồm mìn không? có địch phục không?



Đang đi, Quốc vấp mìn. Nghe tách bóc một cái, trái mìn bay lên ngang fan Quốc, rơi bịch xuống. Quốc cùng Nhân đi ngay sát nhau. Cả nhị bị bất ngờ, gấp lăn ra. Mặt tái xanh. Tim đứng lặng. Hóng nghe mìn nổ. Cơ mà mãi không thấy. Hai tên trườn dậy, thấy quả KP2 xanh lè, nằm ở bên mình. Còn nguyên.

Nhìn kỹ, thì ra trái mìn bị sở hữu kíp ngược. Vững chắc thằng địch sở hữu mìn vội vàng, nên đặt lộn kíp. Nếu nó đặt đúng, thì Quốc tiêu đời rồi. Trưa hôm ấy, tôi sang chỗ Quốc chơi. Quốc vẫn yên im. Chắc còn chưa kịp hoàn hồn. Quốc còn sống, vững chắc nhờ âm phần bít chở”.

Xem thêm:

Đó là thời điểm rợn tín đồ nhất, bởi vì suýt chết. Đồng đội tôi phần lớn đã chết bằng lối gài mìn dằng dịt trong rừng. Tôi độc nhất thoát khỏi. Vị thế, thật đáng nhớ. Còn mọi lần khác, ni nhớ lại chỉ hiếm hoi chẳng nhằm mục đích nhò gì, cho dù trên đầu vẫn còn đấy hằn nguyên vết sẹo vì đạn. Đạn né người, chứ làm sao người tráng đạn. Tôi vẫn tin thế.

5 năm chiến đấu nơi chiến trường, đối đầu hiểm nguy, chứng kiến đồng đội bổ xuống. Vậy nỗi đau, nỗi day kết thúc lớn nhất khiến cho anh ko nguôi được là gì?

- Đau đáu lớn nhất trong tôi vẫn là đồng đội bị tiêu diệt trẻ, vô cùng trẻ. Tự gần 20 năm trước, tôi đã viết trong tè thuyết "Thời của mỗi người". Rồi từ sự đồng cảm này, tôi đang giục Đoàn Tuấn nên viết. Rộng 10 năm trước, Tuấn vẫn viết "Những fan không gặp mặt lại nữa", qua đó Tuấn vẫn nói hộ tôi thuộc một rứa hệ.

“Tôi nhớ căn hầm bố người của Hoàng An ngơi nghỉ An-lung-viêng. Sau khi ba người lần lượt hy sinh, từng lần thông qua đó nhìn vào, tôi nuốm đi và nhìn thật nhanh, vẫn cảm thấy dòng hố đó đen ngòm, đầy không khí lạnh thoát ra. Và dòng cây nhỏ dại trước cửa hầm, mặt hàng ngày anh em vẫn phơi khăn, gác đũa chén bát lên đó, sau đây cũng hắt hiu, héo dần, lá từ khô với thân cây cũng từ bỏ se lại.

Trong lòng tôi luôn quan tâm đến một điều là những người dân lính bè lũ tôi, bên cạnh đó đã linh cảm xúc mình đã chết. Tuy nhiên họ hoàn toàn không ý thức được điều này. Định mệnh, định mệnh và chết choc cuốn chúng ta đi. Chỉ lúc họ bị tiêu diệt rồi, xâu chuỗi lại những tiếng nói và hành vi của họ, tôi mới nhận thấy được số đông điều họ đang linh cảm.

Trong trong năm tháng chiến tranh, tôi sẽ được chứng kiến nhiều cái chết của đồng đội. Đã buộc phải chôn và bốc cả một nghĩa trang của tiểu đoàn tôi sinh sống An-lung-viêng. Năm 1982 đang áp download hơn 40 xác số đông về Đức Lập…”.

Những khổ cực ấy ko nguôi trong tâm tưởng. Bởi thế, khi lập nghiệp tại sử dụng Gòn, lần đầu tiên trong đời đã đạt được căn bên riêng, tôi đã trung tâm niệm:

Sống mẫu nhà chết mẫu mồ

Bạn anh có bạn xương giết thịt cháy ra tro

Nằm dọc theo biên giới

Nắng nung mưa xối

Anh tra cứu nấm mồ của doanh nghiệp nơi đâu?

Bạn anh có bạn gửi lại rừng sâu

Một cánh tay

Một bàn chân

Muôn đời ở phơi trần

Mưa nắng

Những buổi chiều anh ngồi yên lặng

Nguyện cầu người khuất bóng

Đã 1 thời cùng anh yêu với sống

Hãy về dưới mái nhà

Mỗi chiều ngồi uống trà

Và cùng anh gọi báo

Thế thì, làm sao có thể?

Xin cảm ơn anh đã chia sẻ những mẩu chuyện xúc rượu cồn về một nỗ lực hệ đã góp sức tuổi tx thanh xuân cho sự không nguy hiểm của đất nước và nước bạn Campuchia.