3 KỊCH BẢN TIỂU PHẨM NGÀY 20/11 HÀI, Ý NGHĨA VỀ THẦY CÔ HỌC TRÒ

Kịch Bản Học Đường

Random

Đủ thể các loại kịch học tập đường. Dành cho các mem đề xuất kịch bản diễn kịch =v=. Là 'lặt lặt' bắt buộc tất cả thấy tương đương dòng kịch phiên bản nào thì cũng xin chớ ném nhẹm đá bé au ỌvỌ tội nó lắm, hú rúc =~= Thỉnh phảng phất cũng trở nên có một trong những kịch bạn dạng vị chính tay mị viết =v= tháng...

Bạn đang xem: 3 kịch bản tiểu phẩm ngày 20/11 hài, ý nghĩa về thầy cô học trò

#hannhi141 #nhunhuyen7 #xanhxanhcute


*

Lê tức giận, nhưng cố kềm nén. Bỗng một học sinh phóng như bay vào lớp, la làng: "Thầy tới!" Mọi người nhanh chóng trở nên trật tự. Thầy vào, Hùng hô đứng lên chào thầy. Lớp bắt đầu làm kiểm tra.

Thời gian trôi qua, hết giờ.. Các học sinc lần lượt nộp bài. Sau lúc thầy đi, Lê gục đầu xuống bàn.

Lan (lo lắng): Sao vậy Lê? Bộ bà mệt lắm hả?

Lê (gắt gỏng): Tôi không sao hết, để tôi yên.

Minh: Nó dĩ nhiên là làm được bài. Yên tâm đi, có làm sai thì thầy thế nào cũng sẽ nâng điểm mang đến nó. Thầy ưu ái nó lắm!

Lan (đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt Minh): Tôi cấm bạn xúc phạm thầy Trí. Bạn mà nói nữa, tôi sẽ mách thầy đó.

Minh: Bạn cũng thích thầy lắm hả?

Hùng (bất bình): Ừ, thì người ta học giỏi, người ta phải chăm chú nghe giảng chứ.-mỉa mai- Không như ai kia, giờ thực hành hóa, lấy nước đổ vô cục natri mang lại nó nổ banh cái cặp, còn chửi lại thầy nữa.

Minh: Lớp trưởng muốn gây sự lắm hả. Chơi luôn, có ngon thì xông vô.

Kim: Thôi, cho tui can. Mấy bạn làm ơn lấy sách vở ra học tiếp tiết nhì giùm tui.

Lê chợt vùng chạy ra ngoài, xô luôn mấy bạn trai đứng ở cửa lớp.

Cảnh 3:

Phòng thực hành hóa. Thầy Trí đang chấm bài. Lê thập thò ngoài cửa.

Xem thêm:

Thầy: Gì vậy cô bé?

Lê: Bài kiểm tra em làm tệ lắm phải không thầy?

Thầy: Năm điểm! Sao em học sút dữ vậy Lê?

Lê : Thầy mang lại em làm lại đi.

Thầy: Không được. Đây là bài kiểm tra 1 tiết đó, em hiểu không?

Lê: Thầy mang đến em làm lại đi. Mẹ em mà biết chuyện này, mẹ sẽ buồn lắm.

Thầy: Thôi đi cô. Đừng có lấy sự hiếu thảo ra mà năn nỉ thầy.

Lê (giận dữ): Sao thầy ác quá vậy?

Thầy (tởm ngạc): Ai mang đến em nói chuyện với tôi bằng cái giọng hỗn hào như vậy hả Lê? Chuyện gì vậy? Em có biết là sẽ khó xử đến thầy lắm không nếu thầy mang đến em làm lại?

Lê: Em xin lỗi. Nhưng em không đúng chỗ nào mà thầy chỉ đến có năm điểm?

Thầy Trí thở dài, rút ra bài làm của Lê.

Thầy: Lại đây...-tận tình chỉ bảo- Coi nè, chỗ này em phải ghi như vậy..., như vầy...

Lê (nhõng nhẽo): Thôi được rồi thầy, em biết em đáng đánh đòn rồi. Nhưng thầy phải đến em làm lại.

Thầy: Không được, thầy đã chỉ hết lỗi không nên mang đến em rồi. Bây giờ em để yên mang đến thây chấm bài.

Lê: Thầy ơi, đến em làm lại đi mà!

Thầy: Thầy hết kiên nhẫn rồi đó Lê. Sao em quan tiền trọng hóa vấn đề dữ vậy? Em còn kiểm tra học kỳ, rồi cả học kỳ nhì nữa, tha hồ mà kéo điểm. Con điểm năm này cũng chỉ là một phần rất nhỏ trên nhỏ đường học tập của em thôi, như nguyên tử của một nguyên tố vậy.